Bắt đầu từ đêm mồng 9 tết Giáp Ngọ cho đến những ngày sau đó, 16 hộ dân của đồng bào dân tộc Cơ Tu đang sinh sống tại tổ dân cư số 2, thôn Bút Tưa, xã Sông Kôn, huyện Đông Giang (Quảng Nam) đồng loạt đập phá nhà cửa, bỏ lại ruộng vườn hoang để cùng nhau chuyển đến một vùng đất mới dựng những ngôi nhà tạm để sinh sống một cách tạm bợ chỉ vì họ tin rằng trong ngôi làng xưa nay họ từng sống đang bị "con ma rừng" quấy phá.
|
Theo như ông
Bươch Quý, Phó chủ tịch UBND xã Sông Kôn thì vào cuối năm 2013, trong tổ dân cư
số 2, thôn Bút Tưa có ông A Lăng Tròn (SN 1977), là người bị bệnh tâm thần treo
cổ chết trên một cành cây ven suối. Đến ngày mồng 4 tết Giáp Ngọ, cũng ở thôn
Bút Tưa, một người đang bị bệnh tâm thần khác tên là A Lăng Nghĩa (SN 1983 -
người bà con với A Lăng Tròn) cũng treo cổ chết tại nhà người em trai bằng sợi
dây thép thường dùng để bẫy heo rừng.
Chỉ trong thời gian ngắn, trong cùng
một tổ dân cư lại có đến 2 trường hợp treo cổ chết đã làm cho người dân nơi đây
hết sức hoang mang. Theo quan niệm của đồng bào Cơ Tu thì đó là những cái chết
hết sức bất thường. Họ cho rằng hai cái chết là do bị ma bắt chứ không phải là
những vụ tự tử bình thường.
Sau những cái chết này, nhiều lời
đồn thổi như bủa vây lấy ngôi làng bé nhỏ làm người dân lo lắng tột độ. Vì lẽ
đó, 16 hộ dân với 75 nhân khẩu đã hoảng hốt đập bỏ nhà cửa của mình để rời làng
ra đi tìm nơi ở mới…
Trao đổi với báo giới, ông Đỗ Tài -
Chủ tịch UBND huyện Đông Giang cho biết: Việc những hộ dân ở thôn Bút Tưa bỏ
làng ra đi tìm nơi ở mới là do phong tục tập quán của họ. Lãnh đạo huyện Đông
Giang đã có mặt tại địa bàn để kịp thời động viên, giải thích, thậm chí là ngăn
cản, nhưng người dân vẫn nhất quyết hành động theo tập quán của mình thì đành
phải chấp nhận. Bây giờ chỉ còn cách tổ chức, lên kế hoạch để sắp xếp cho những
hộ gia đình này ổn định nơi họ mới đến, đó là tổ dân cư số 1.
Có mặt ở thôn Bút Tưa cùng với lãnh
đạo các cấp từ thôn đến huyện, trước mắt chúng tôi là quang cảnh đổ nát, hoang
tàn, vắng lặng đến rợn người. Chỉ còn lại trên đống ngổn ngang gạch đá là những
phách gỗ, thùng bệ, thau chậu, đồ dùng sinh hoạt thường ngày mà người dân chưa
kịp mang đi. Rõ ràng, vì những lời đồn có "con ma rừng" đang quấy phá ấy mà
người dân trong làng đã ra đi rất vội vã…
Chỉ tay về phía những ngôi nhà xây
khá khang trang vừa bị người dân thôn Bút Tưa đập bỏ, ông Huỳnh Ngọc Thanh - Bí
thư Đảng ủy xã Sông Kôn than thở: Ở vùng cao này, những câu chuyện liên quan đến
phong tục là điều rất khó nói. Bây giờ, tư tưởng người dân rất hoang mang vì
trong làng liên tiếp xảy ra những cái chết giống nhau (treo cổ tự tử). Thêm vào
đó là việc người dân ở thôn Bút Tưa đi xem thầy bói, rồi nghe thầy bói phán rằng
nếu còn ở lại trong làng thì trong thời gian tới sẽ có 3 cái chết nữa sẽ xảy ra
đối với 2 người đàn ông và 1 người phụ nữ.
Chính vì thông tin này mà 16 hộ dân
ở tổ dân cư số 2 đã đồng loạt rủ nhau đập bỏ nhà cửa để chạy đi tìm nơi ở mới.
Trầm ngâm một lát, ông Thanh thổ lộ: Việc xảy ra là điều lãnh đạo địa phương
không ai muốn cả, nhưng người dân họ đã quyết định hành động theo phong tục của
dân tộc mình thì chính quyền cũng đành chịu thôi. Tiếc nhất là mười mấy căn nhà
được xây dựng rất kiên cố khang trang, chỉ trong phút chốc đã trở thành một đống
gạch vụn…
Ông Bươch Quý cũng cùng tâm trạng
với ông Thanh. Ông Quý bảo rằng, trong số các làng ở đây thì dân ở tổ 2, thôn
Bút Tưa là có điều kiện kinh tế khấm khá nhất, vì hầu hết số hộ ở đây đều là
những đối tượng được nhận tiền đền bù từ công trình thủy điện Sông Kôn. Những
căn nhà ở tổ dân cư số 2 này đều được xây dựng với kinh phí hàng trăm triệu
đồng, vậy mà chỉ vì tin vào lời phán của thầy bói là có "con ma rừng", mà một
sớm một chiều đã phải ra nông nỗi…
Chúng tôi đã gặp một số người đang
trú ngụ trong những căn lều tạm dọc theo triền sông Kôn, nói về việc đi và ở của
họ. Nhiều người trong số này đều nhất quyết trả lời rằng họ sẽ không bao giờ trở
lại sinh sống ở ngôi làng cũ, vì họ rất sợ "con ma rừng" nó quấy phá.
Ngay cả ông A Lăng Nghéo là cha ruột
của A Lăng Nghĩa (người vừa treo cổ chết hôm mồng 4 tết Giáp Ngọ) cũng tin rằng
ở trong làng mình có ma nên không thể tiếp tục sinh sống ở đó.
Tìm hiểu về phong tục của đồng bào
dân tộc Cơ Tu ở huyện vùng cao Đông Giang (Quảng Nam), chúng tôi được các bậc
cao niên ở đây cho biết: Theo phong tục của cộng đồng dân cư ở đây, nếu trong
làng xảy ra những cái chết như treo cổ, đuối nước hay thai nghén… thì họ xem đó
là những cái chết rất xấu và đương nhiên theo họ là phải bị tà ma quấy phá,
người chết sẽ quay lại làng để bắt người đang sống đi theo…
Theo họ thì khi trong làng có người
chết rơi vào những trường hợp "chết xấu" như trên thì gia đình của họ thường
giết chó lấy máu rải xuống đất quanh nhà, nếu còn có người chết như thế nữa thì
tiếp tục rải máu lợn, sau nữa là rải máu dê để đuổi ma, trừ tà. Ngày trước khi
cúng người chết thì người nhà không được đi ra khỏi nhà 6 ngày 6 đêm, người
ngoài cũng không được đến nhà họ trong thời gian ấy. Giờ dân làng giảm thời gian
tục lệ này lại còn 3 ngày 3 đêm.
Để xử lý vụ việc này, ông Đỗ Tài cho
biết, trước mắt chúng tôi sẽ tập trung công tác an dân, tiếp tục làm công tác tư
tưởng, nhất là hỗ trợ người dân dựng lại nhà mới ở tổ 1 của thôn Bút Tưa (nơi
những hộ dân tổ 2 di dời đến), giúp họ sớm ổn định tinh thần quay trở lại làm ăn
sinh sống; đồng thời sẽ bố trí lực lượng bảo vệ tài sản người dân chưa chuyển đi
kịp. Hy vọng rằng một ngày không xa nữa, khi địa phương triển khai thực hiện dự
án du lịch Bhohoong dọc theo dòng sông Kôn thì đời sống của người dân ở đây sẽ
trở lại ổn định.
Cách xã Sông Kôn, Đông Giang không
xa, ngày mồng 5 tết Giáp Ngọ khi không khí mùa xuân đang còn trải dài trên những
mái nhà thôn bản thì người dân ở thôn 3, xã Trà Tập, huyện Nam Trà My (Quảng
Nam) cũng hết sức bàng hoàng khi hay tin ở Nóc Lép Loa 1 của thôn xảy ra thảm
án.
Vụ việc đau lòng này diễn tiến như
sau: Ngày mồng 5 tết Giáp Ngọ, Hồ Văn Sơn (SN 1972), sinh sống ở Nóc Lép Loa 1
vào rừng đi săn và bắt được một con khỉ. Sơn không bán con khỉ này cho thương
lái như mọi khi mà anh ta mang con khỉ về nhà xẻ thịt để làm mồi nhậu. Trong
buổi tiệc tại nhà chiều hôm đó có sự tham dự của anh Hồ Văn Sáu (anh ruột Sơn),
cùng các anh Hồ Văn Thu, Hồ Văn Khuyên là em ruột của chị Hồ Thị Xoa (vợ
Sơn).
Mấy anh em ngồi nhậu thịt khỉ hết
chừng 3 lít rượu thì tiệc tàn, ai về nhà nấy. Sau khi mọi người đã ra về thì vợ
chồng Sơn và Xoa xảy ra xích mích và xô xát với nhau. Trong lúc giằng co, Sơn đã
dùng lưỡi mác thường dùng để đi săn đâm chị Xoa. Chị Xoa ngã gục xuống nền nhà,
còn Sơn đã vác cây mác bỏ chạy vào rừng.
Ngay lập tức, thông tin về vụ án
mạng kinh hoàng đã được cấp báo đến Cơ quan Công an huyện Nam Trà My. Lực lượng
chức năng đã nhanh chóng có mặt tại nơi xảy ra án mạng để khám nghiệm hiện
trường, khám nghiệm tử thi, tìm hiểu về nguyên nhân cái chết của chị Hồ Thị Xoa.
Một tổ trinh sát lên đường truy bắt hung thủ. Tuy nhiên, khi người nhà và lực
lượng chức năng đi đến đoạn suối Nước Da thuộc địa bàn của xã Trà Tập thì phát
hiện Hồ Văn Sơn đã tự kết liễu đời mình bằng cách treo cổ trên một cành cây cao
ở ven bờ suối.
Một người hàng xóm với gia đình Sơn
- Xoa kể lại: Thời gian gần đây, vợ chồng Sơn thường xảy ra cãi vã, nguyên nhân
là chị Xoa nghi ngờ Sơn có quan hệ bồ bịch với một cô gái khác ở thôn bên cạnh.
Rất có thể hôm đó, sau khi uống khá nhiều rượu, vợ chồng Sơn lại hục hặc vì
chuyện ghen tuông này…
Vì vụ án đã rõ, xác định nguyên nhân
là từ mâu thuẫn gia đình nên Công an huyện đã thống nhất giao thi thể của vợ
chồng Sơn cho người nhà tổ chức tang ma theo phong tục.
Điều đáng nói là, sau khi Sơn xuống
tay giết chết người vợ đã từng có với nhau đến 4 mặt con ấy thì ở thôn 3 đã mở
một cuộc họp khẩn cấp. Bởi lẽ, theo quan niệm và phong tục tập quán của đồng bào
dân tộc Ca Dong thì cái chết của vợ chồng Sơn trong ngày đầu năm mới là "một cái
chết rất xấu". Đấy là cái chết do ma bắt chứ không phải là cái chết bình thường,
vì lẽ đó, sau khi chôn cất vợ chồng Sơn thì phải thực hiện ngay việc đốt nhà
cùng tất cả những tài sản hiện có trong ngôi nhà ấy để trừ khử tà ma.
Người Ca Dong xưa nay vẫn quan niệm
rằng: Người chết xấu thì không nên giữ lại nhà cửa và tài sản của con ma xấu.
Chết xấu thì phải mang theo tài sản, nhà cửa xấu ấy theo, nếu để lại thì con ma
xấu ấy sẽ theo đó để quay về quấy phá xóm làng, thôn bản…
Một già làng ở đây còn khẳng định:
Việc đốt nhà và tài sản của gia đình Sơn - Xoa là điều không có gì lạ đối với
người dân ở đây. Bởi vì, cách đây 5 năm cha mẹ của chị Xoa cũng đã chết như thế,
cha chị Xoa cũng dùng dao đâm chết mẹ chị, rồi ông ấy cũng chạy vào rừng treo cổ
tự tử. Họ tin rằng, cái chết của vợ chồng Sơn là do con ma làm chứ không phải do
say rượu rồi bức xúc lúc cãi nhau. Họ nhất quyết phải đuổi con ma xấu ấy ra khỏi
làng nơi họ đang sinh sống.
Với người Ca Dong, mỗi khi làng đã
quyết thì không gì có thể lay chuyển được. Vì vậy mà ngôi nhà của Sơn - Xoa cùng
tài sản sau bao năm dành dụm, sau cái chết oan nghiệt của đôi vợ chồng này đã bị
đốt thành tro bụi trước sự chứng kiến của rất nhiều người trong làng. Ngay cả
những đứa con của Sơn, đôi khi nhớ nhà muốn quay lại bên nền nhà cũ đều bị những
người dân trong làng ngăn cản không cho đến đó. Nếu họ không ngăn cản được thì
sau đó họ sẽ không bao giờ cho những đứa con của Sơn bước vào sân nhà họ vì họ
sợ con ma xấu đi theo làm hại họ.
Người dân ở đây còn kể rằng, trước
đây, nếu trong làng có người chết xấu thì ngay sau đó cả làng sẽ bỏ đi đến một
nơi khác để lập làng mới để tránh con ma xấu kia. Nhưng về sau nhờ chính quyền
địa phương thường xuyên tuyên truyền, giải thích và động viên nên họ không bỏ
làng đi nữa. Tuy nhiên, ở vùng này vẫn còn tồn tại tục lệ "mạng trả mạng" vì vậy
mà khi ai đó đã gây ra thương vong hay án mạng mà chính quyền địa phương không
can thiệp kịp thời thì người thân của nạn nhân sẽ tìm mọi cách để trả thù. Vì
vậy mà ai đó khi đã nhỡ gây ra cái chết cho người khác thì họ thường chọn cách
tự sát…
Vì vậy, sau khi giết vợ, Sơn đã tìm
đến cái chết. Nhà cửa, tài sản bị đốt trụi. Còn hai đứa con lớn của vợ chồng Sơn
phải sống nhờ ở trường dân tộc nội trú của huyện, hai đứa nhỏ thì được một người
cậu ruột cưu mang. Không biết rồi đây tương lai các cháu sẽ thế nào.
Mới đây, tại một ngôi làng hẻo lánh
ở trên vùng núi cao thuộc xã Sơn Ba, huyện Sơn Hà (Quảng Ngãi), chị Đinh Thị Na,
một phụ nữ người H’rê đã bị dân làng đánh đến chết vì nghi ngờ chị này "cầm đồ
thuốc độc" gây tai họa cho bản làng…
Qua những vụ việc rất đau lòng trên
đây, rõ ràng những hủ tục lạc hậu đang tồn tại trong đời sống của các cộng đồng
dân cư là đồng bào dân tộc thiểu số thực sự đã gây nên những hậu quả hết sức đau
lòng.
Nói như ông Lù Văn Que - Chủ nhiệm
Hội đồng Tư vấn về dân tộc - Ủy ban Trung ương Mặt trận Tổ quốc Việt Nam thì:
Việc tồn tại của những hủ tục này là do trình độ nhận thức của bà con còn hạn
chế. Rõ ràng sự việc vừa xảy ra là hồi chuông báo động. Trách nhiệm này, trước
hết thuộc về các địa phương, cụ thể là công tác dân vận đã không kiên quyết,
kiên trì, hoặc đã không coi trọng đúng người, đúng việc.
Chúng tôi hy vọng rằng, những câu
chuyện đau lòng trên sẽ là một bài học để chính quyền các địa phương có đồng bào
dân tộc thiểu số cư ngụ ngày càng phải đẩy mạnh hơn công tác tuyên truyền, xóa
bỏ các hủ tục lạc hậu, tăng cường tuyên truyền giáo dục về pháp luật cho bà con
hiểu. Chúng ta phải xem đây là một nhiệm vụ trọng tâm và cấp bách trong quá
trình xây dựng và phát triển của địa phương.
|






0 nhận xét:
Đăng nhận xét